slider

Recent

Navigation

Chính trị và báo chí Mỹ*

Bìa báo Time ấn bản mới nhất: Nhà trắng hay nhà gì? 

Manh Kim


Loạt hồ sơ điều tra của Washington Post và New York Times trong vụ quan hệ giữa nội các Trump với Nga xứng đáng là tư liệu báo chí và nó cũng xứng đáng được xem là bài học cho nghiệp vụ lẫn kỹ thuật báo chí điều tra. 

Đẳng cấp tay nghề của báo chí Mỹ thể hiện rất rõ trong vụ này. Không chỉ về nghiệp vụ mà còn về tư cách: họ tỉ mỉ, cần mẫn, kiên nhẫn và quyết đoán. Nếu chính trị Mỹ là sân chơi của mánh khóe thì báo chí Mỹ là nơi mà bộ mặt của mánh khóe bị phơi bày. Báo chí Mỹ làm vậy để làm gì? 

Dĩ nhiên để bán báo. Xìcăngđan chính trị luôn là món ăn hấp dẫn đối với độc giả mọi thời. Nhưng họ bán báo chứ không bán lương tâm.

Sự tin cậy của độc giả mới là điều đem lại sức mạnh cho báo chí. Trump không phải là người duy nhất bị “vật” trên những trang báo Mỹ. Vai trò quan sát và phản biện của báo chí Mỹ luôn song hành với tất cả các đời tổng thống trước nay. Bill Clinton với hồ sơ Monica Lewinsky, George W. Bush với hồ sơ vũ khí giết người hàng loạt Iraq… từng bị chỉ trích và phanh phui. Báo chí Mỹ phục vụ độc giả chứ không phải làm công cụ cho chính quyền. 

Tương tự như chính khách được bầu lên từ lá phiếu (và cử tri có thể phần nào định đoạt số phận chính trị của ông ta), báo chí cũng có thể phần nào được định đoạt số phận của nó bởi độc giả, khi nó quay mặt lại với độc giả, với người dân, khi nó xu nịnh chính quyền và khi nó xưng tụng vỗ tay cho những kẻ đại diện chính quyền nhưng không đại diện cho người dân. Thật sự chỉ một nền dân chủ trưởng thành mới có một nền báo chí như vậy.

…..

- (Theo dõi Facebook một số nhà báo Mỹ tên tuổi, tôi chưa từng thấy người nào khoe chụp hình với các chính khách tai to mặt bự)

Manh Kim
*Tựa do Vấn Đề đặt
Share
Banner
Banner

Vande.org - Nơi chúng ta có thể chia sẻ mọi vấn đề.

Hãy Để lại Nhận xét Facebook của bạn về bài viết:

Bạn có thể tham gia comment bằng hệ thống Disqus của chúng tôi: